Chuẩn bị giỗ 50 ngày của bà.
Từ lúc bà rời khỏi cõi trần đến nay, mình mới đủ bình tĩnh để ngồi xuống viết lại những ký ức, những cảm xúc và cả những điều mình nhận ra sau khi bà không còn nữa.
Trong nhóm bạn của mình, mỗi người có một kiểu gắn kết khác nhau với ông bà.
Riêng mình, bà nội gần như là một người mẹ. Vì bố mẹ bận công việc, mình lớn lên xa bố mẹ từ nhỏ. Bà nội là một trong những người thân đã nuôi nấng, dạy dỗ mình lớn lên.
Ngày nhỏ mình thích ăn cua. Bà mua cua về nấu cho con, cho cháu – cho mình và em mình. Món đó không rẻ nên bà ít khi ăn, chủ yếu dành cho con cháu. Mình thích ăn bơ đánh sữa, bà cũng mua cho mình ăn hàng ngày. Mình cũng còn nhớ cuối mỗi học kỳ, mình cầm giấy khen về, bà vui lắm. Bà khoe hàng xóm với ánh mắt đầy tự hào. Dù con nhà người ta có nhiều giấy khen hơn, học giỏi hơn, bà vẫn luôn nói cháu bà giỏi nhất.
Những năm cuối đời của bà không hề dễ. Tai biến, liệt nửa người hơn 5 năm, biến cố tình cảm hôn nhân. Rồi thêm khối u ở hàm. Bà đau nhiều lắm, cô đơn nữa mà bà rất ít khi than.
Mình từng hỏi: “Bà ơi, bà có muốn cháu ở lại Việt Nam chơi với bà không?”
Bà trả lời: “Cháu sang Đức mà làm việc, xây dựng tương lai đi. Ở đây không có việc làm, sau lại khổ.”
Mình hỏi tiếp: “Không có con cháu bên cạnh bà không buồn à?”
Bà nói không. Bà bảo bà có người chăm sóc rồi.
Sau này người thân kể lại là vì lo cho tương lai của mình nên bà mới nói vậy. Thật ra bà muốn mình ở cạnh lắm. Bà đã khóc.
Lúc đó mình mới hiểu hơn về tình yêu thầm lặng của bà dành cho con, cho cháu
Cuối đời, bà không còn tự ăn được, không thở bình thường được.
Ống thở, ống dẫn thức ăn qua mũi xuống dạ dày, truyền nước cùng lúc nhiều chai. Bà không nói được. Không làm được gì.
Bà mê man, còn những lúc tỉnh, bà chỉ chảy nước mắt. Và mỗi ngày nhìn bà, mình cx không kìm được nước mắt.
Đến ngày bà ra đi, mình đau buồn. Nhưng cũng có một phần nhẹ lòng thay cho bà. Vì cuối cùng bà không còn phải chịu những cơn đau xuyên từ trong phổi, ruột gan, xương cốt ra ngoài nữa.
Có những điều mình không lý giải được. Mình chỉ tự an ủi rằng nếu có nhân quả, thì có lẽ đó là phần nghiệp của những kiếp trước bà phải trả. Vì bà đã sống một đời hi sinh: yêu thương, bao dung, chung thuỷ chồng, con, cháu; thương và giúp đỡ người khó khăn, từ người vô gia cư đến người tàn tật hay bị bệnh tâm thần.
Vậy mà bệnh tật vẫn tìm đến.
Sau sự ra đi của bà khiến mình cảm thấy cuộc sống trôi qua thật nhanh, thật vô thường.
Những bữa cơm có bà, những lần bà khoe giấy khen, những cây kem bà chất đầy tủ đá cho mình hay những lần bà mắng vì mình chạy nhảy ngoài đường nguy hiểm… bây giờ chỉ còn trong trí nhớ.. Hình ảnh ấy vẫn rất rõ trong đầu mình, như chỉ mới xảy ra không lâu, thoắt cái bà đã không còn trên cuộc đời, người yêu thương mình vô điều kiện, đã ra đi mãi mãi.
Từ đó, mình không còn quá sợ thất bại. Không còn quá nặng nề bởi lời chê bai hay khó khăn. Mọi thứ bỗng trở nên nhỏ lại.
Một điều mình nhận ra nữa, bà từng cất trữ kha khá vàng, lúc còn khoẻ bà cũng muốn giàu sang. Nhưng khi nằm đó, bà không cần vàng nữa, bà chỉ cần người thân ở cạnh.
Mình thấy tiền vẫn quan trọng, vì nhờ có tiền mà bà được chăm sóc tốt hơn, có máy thở, có y tá riêng. Nhưng đến cuối cùng, thứ người ta cần nhất vẫn là sức khoẻ và người mình thương.
Ông bà ngoại mình giờ cũng già đi nhanh.
Mình không muốn một ngày nào đó lại hối tiếc vì chưa kịp dành thời gian. Chưa kịp làm điều gì đó tử tế hơn cho những người yêu thương mình vô điều kiện này.
Mình muốn sống thật hơn. Sống hết mình hơn.
Muốn làm hết những điều mình muốn làm.
Muốn dành thời gian, tiền bạc, quan tâm cho gia đình nhiều hơn.
Vì không có gì chờ mình mãi.

Schreibe einen Kommentar